Review phim

‘Love, Simon’ gửi gắm thông điệp ngọt ngào về tình yêu đồng tính

Love Simon

Love, Simon mang đến những thông điệp mà ai cũng có thể cảm nhận.

Mẹ có biết con là gay?

Tất cả những gì mẹ biết là con đang có một bí mật, như thể là con đang cố gắng nín thở thật lâu vậy. Mẹ rất buồn khi con phải trải qua tất cả những bí mật đó một mình. Đã đến lúc con phải thở ra rồi Simon, đã đến lúc con cần là chính con hơn bao giờ hết, vì con xứng đáng có được bất cứ gì con muốn.

Đó là cuộc đối thoại đầy cảm xúc giữa Simon và mẹ của cậu trong Love, Simon – bộ phim được chuyển thể dựa theo tiểu thuyết Simon vs. the Homo Sapiens Agenda của Becky Albertalli, khi chính anh phải đối mặt với bản thân về việc come out với thế giới. Đây cũng là bộ phim mang tính “tiên phong” mà mình muốn chia sẻ với các bạn yêu điện ảnh.

Tính tiên phong của Love, Simon cực kỳ lớn cho dòng phim học đường nói chung và dòng phim LGBT nói riêng, vì đây là lần đầu tiên một phim rom-com, coming of age lại có hai nhân vật chính là gay. Đồng thời qua câu chuyện nhẹ nhàng, cách kể chân phương nhưng cũng tinh tế, Love, Simon đã đưa đề tài đồng tính ra khỏi dòng phim nghệ thuật, arthouse, tâm lý xã hội vốn dĩ nặng nề.

Nếu như những phim về đề tài này từ trước đến nay luôn khắc hoạ một thế giới đầy bế tắc của các nhân vật, nơi họ sống trong cô đơn, sự ảm đạm, họ yêu nhau say đắm nhưng rồi không đến được với nhau, họ đầy nước mắt, đầy nỗi niềm trong một thế giới với những hạnh phúc ngắn ngủi và những sự bi quan kéo dài. Hoặc, họ chìm hẳn vào một thế giới của riêng họ, của sự duy mỹ và thoát ly như Call Me by Your Name thì đến Love, Simon họ lại không như vậy. Đạo diễn Greg Berlanti đã khéo léo vẽ nên một thế giới gần sát với thế giới của chính chúng ta, một thế giới mà khái niệm “bình đẳng” (equality) dường như là điều không còn quá xa lạ.

Trong thế giới của Simon, Barrack Obama đã về hưu, Donald Trump vẫn đang cầm quyền và cô bạn da màu Abbey thì ghiền “Lemonade” của Beyoncé. Vậy cho nên, phim không hề mang nặng những thông điệp mang tính thời sự, lên án xã hội, hay đẩy nhân vật vào hoàn cảnh khốn cùng, lại càng không đem nhân vật tới một không gian duy mỹ riêng biệt nào cả, mà chỉ đơn giản xoay quanh một chuyện cá nhân của một cậu gay tuổi teen chưa sẵn sàng để come out với thế giới. Đây là lý do khiến phim mang tính tiên phong cao. Nói như trang Rotten Tomatoes, Love Simon “đại diện cho một cột mốc lẽ ra phải có từ lâu của tính bình đẳng trong điện ảnh”.

Tuy vậy, phim sẽ không làm khán giả cảm thấy quá xa lạ theo kiểu “tôi không phải gay, làm sao tôi có thể đồng cảm được với họ?”. Phim đủ đầy, vừa vặn với những gì bạn mong đợi từ một phim tình cảm tuổi teen: tình bạn, tình cảm gia đình, tình yêu và trên hết, chủ đề lớn nhất không phải là đối diện với giới tính của mình, mà là đối diện với nỗi sợ của mình. Nhờ điều này mà phim mang tính truyền năng rất cao, vì quá trình đấu tranh để “thừa nhận bản thân” của Simon thật sự không chỉ là vấn đề của riêng những người thuộc cộng đồng LGBT, mà còn là vấn đề của chính chúng ta.

Love, Simon

Thông điệp cuối cùng mà Love, Simon có lẽ muốn gửi đến mọi người chỉ là, ai trong chúng ta cũng có bí mật, có những thứ khó chia sẻ, dù đó là vấn đề về giới tính, hay sự nghiệp, đam mê hay tình yêu đơn phương. Bộ phim mang tính cổ động cao để chúng ta dám “step out of the closet” và đối diện với những nỗi sợ đó. Chính vì thế mà từ màu phim đến nhạc phim cũng tràn trề năng lượng tích cực.

Các tuyến nhân vật phụ của phim không hề thừa thải. Mỗi nhân vật đều mang đến một góc cạnh của xã hội hiện đại, của lứa tuổi học đường. Tất cả họ đều không hoàn hảo, nghĩa là không ai thật sự đáng ghét nhưng cũng chả ai thật sự đáng yêu.

Martin, nhân vật tưởng như là “phản diện” có những phút rất tính toán, đáng ghét nhưng cũng có những phút rất khù khờ và làm theo bản năng để tự bảo vệ cảm xúc của mình. Nick, Leah và Abbey, nhóm bạn thân của Simon cũng tương tự, cứ tưởng những lúc Simon cần một cái ôm từ họ nhất thì họ cũng “dở chứng”. Trong phim còn có cả người hiệu trưởng tưởng chừng rất lố lăng làm ai cũng thấy phiền ở đầu phim thì về sau lại đầy sự cảm thông khi lặng lẽ đeo lá cờ lục sắc trên ngực áo, một chi tiết mình rất quý.

Đơn giản nhưng khéo léo Love, Simon biết chơi đùa với cảm xúc của khán giả. Kịch bản phim biết thúc đẩy sự tò mò để chúng ta bàn luận và suy tư câu trả lời, rồi phim dần dần loại từng đáp án ra để làm chúng ta ngẩn tò te và tưởng chừng không còn đáp án nào, phim quất cú twist nhẹ nhàng nhưng thông minh để mọi người phải ồ lên thích thú. Để rồi dù bạn có lý giải theo cách nào, chuyện tình của Simon vẫn là chuyện tình ai cũng có thể cảm nhận, mình tin là vậy!

Ngoài kịch bản, dàn diễn viên trẻ trung, xinh đẹp cũng là nhân tố tạo nên sức hút của Love, Simon! Nếu ai từng thích Nick Robinson chỉ vì anh ấy… đẹp, nhưng diễn xuất nhạt nhòa, không có sự thay đổi cơ mặt, đóng cũng rất chán, lại toàn đóng vai “thẳng” nên khá hoài nghi khi anh vào vai Simon, thì đến phim này,  Nick Robinson thuyết phục người xem về vai diễn Simon đầy đặn. Các diễn viên còn lại đều thể hiện tròn vai và ai cũng có những phút tỏa sáng của mình!

Mình đã có dịp xem Love, Simon 2 lần trước khi bộ phim này được phát hành tại Việt Nam. Rạp mình xem thực sự sôi nổi, có phụ huynh dắt con đi cùng, có bé gái, lẫn cả bé trai. Mọi người đều thích thú xem bộ phim đến phút cuối. Điều này chứng tỏ, Love, Simon – dù xét ở khía cạnh nào, vẫn là một bộ phim “hoàn toàn trong sáng” dành cho mọi lứa tuổi.

Lucas Luân Nguyễn