Review phim

‘Chuyện tình cây táo gai’ – bản tình ca bi thương thuần khiết

chuyện tình cây táo gai

Nằm trong sự trở lại dòng phim nghệ thuật của đạo diễn tài năng Trương Nghệ Mưu, Chuyện Tình Cây Táo Gai (Under The Hawthorn Tree) là bản tình ca đầy mơ mộng, lãng mạn, thuần khiết giữa bước chuyển mình của thời đại đầy rối ren.

Có một câu hỏi sẽ quẩn quanh mãi khi bạn xem phim, rằng: “Dear my hawthorn, why are you so sad?”

Cây táo gai của tôi ơi, tại sao ngườii buồn vậy?

Chuyện tình cây táo gai

Bộ phim Under The Hawthorn Tree (Chuyện Tình Cây Táo Gai, 2010) của đạo diễn Trương Nghệ Mưu được dựa theo cuốn tiểu thuyết ăn khách Hawthorn Tree Forever (Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra, 2007) của nhà văn Ngãi Mể. Một câu chuyện có thật trong thời kỳ cách mạng văn hoá ở Trung Quốc. Khi ấy Tịnh Thu – một cô học sinh thành phố được đưa về vùng nông thôn để cùng sinh hoạt và viết bài thu hoạch về cách mạng đã gặp Tôn Kiến Tân – cán bộ của đội địa chất.

Nói rằng, tình yêu của họ chính là một dòng suối trong vắt chẳng hề sai. Bởi nó trong lành và chẳng vươn chút tạp niệm. Anh yêu Tiểu Thu của anh, chỉ muốn cho cô có được những thứ tốt đẹp nhất, chưa từng để cô chịu khổ. Anh dành cho Tịnh Thu tất cả những thứ mà anh có được, tình yêu trong tim anh, sự quan tâm của anh đều chỉ dành trọn cho cô. Anh quan sát tỉ mỉ, yêu thương một cách cẩn trọng, chưa từng ép buộc cô bất cứ điều gì, sợ cô tổn thương.

Chuyện tình cây táo gai

Chuyện tình cây táo gai

Trong thời kỳ cách mạng văn hoá, vì bố Tiểu Thu trước đây theo tư sản, nên gia đình vô cùng khó khăn, chỉ trông chờ vào việc cô được giữ lại trường giảng dạy. Để được giữ lại trường, Tiểu Thu không được phép phạm sai lầm nào, trong đó có việc yêu đương. Họ yêu nhau một cách lén lút, anh vì tương lai của Tiểu Thu, cũng chấp nhận lén lút ở bên cô. Nhớ mãi hình ảnh anh tiễn cô qua bên kia bờ sông rồi mà vẫn còn lưu luyến, nên dang đôi tay như thể đang ôm lấy cả nguồn sống của anh vào lòng.

Có một đoạn thoại mà nếu ai từng xem, chắc hẳn sẽ vô cùng ám ảnh:

– Em vẫn còn một năm nữa mới kết thúc kì thực tập.

– Anh đợi em một năm lẻ một tháng.

– Mẹ em nói không được kết hôn trước 25 tuổi.

– Anh đợi em đến năm em 25 tuổi.

– Nhưng sau khi thực tập xong vẫn không được phạm sai lầm.

– Vậy anh đợi em cả đời.

Anh dùng cả một đời để chờ đợi, thật sự là một đời.

Chuyện tình cây táo gai

Lắm lúc ta hay tự hỏi, ngoài cha mẹ ra còn ai yêu ta vô điều kiện. Nhưng Hawthorn khiến ta phải tin rằng, vẫn còn đó người yêu ta hơn hết thảy mọi thứ, vẫn có người yêu ta vô điều kiện nếu chúng ta không xét nét đến cái điều kiện ấy nhiều hay ít. Anh chưa từng toan tính anh yêu Tiểu Thu như vậy sẽ nhận được gì, nhưng vẫn cứ yêu như thế. Tình yêu ấy, có lẽ cả cuộc đời Tiểu Thu sẽ mãi không thể nào quên. Giống như dòng suối mát vắt ngang qua tim, âm thầm chảy suốt đêm ngày.

Không có những đội quân cướp bóc của Anh Hùng, những màn võ thuật điêu luyện của Thập Diện Mai Phục hay sự lộng lẫy trang nhã và những mưu đồ trong Hoàng Kim Giáp, những thanh âm trong trẻo của Under the Hawthorn Tree khiến người xem nhớ đến Đường Về Nhà và dường như bộ phim là sự trở về với cội nguồn của Trương Nghệ Mưu, sự trở về với những câu chuyện về những người dân Trung Quốc chất phác đã vượt lên nghịch cảnh của số phận.

Những góc máy tĩnh, ít toàn cảnh, thường là trung và cận cảnh, bộ phim cũng cho thấy một xã hội đầy bức bối, một tình yêu bị kìm kẹp trong những định kiến. Một trong những cảnh quay đẹp nhất có thể kể đến là phân cảnh Lão Tam rửa chân cho Tịnh Thu “lần cuối” trong căn phòng đầy âm thanh chát chúa khi mẹ Tịnh Thu đập dập những chiếc phong bì, đầy hỗn độn bởi những chiếc phong bì nằm ngổn ngang. Và, ai cũng khóc.

chuyện tình cây táo gai

Anh nói Tiểu Thu, em gọi anh là gì, trước nay chưa từng gọi tên anh, phải gọi thế nào cho khác với mọi người đấy. Tiểu Thu nghĩ mãi không ra, nên ậm ừ nói để lần sau. Hoá ra lần sau của họ lại chính là lúc anh chỉ còn chút ý thức xót lại, mà lúc này Tiểu Thu vẫn không biết phải gọi tên anh như thế nào. Khóc, vì cảm thấy mỗi một “lần sau” được nói ra, phải chăng chớp mắt đã là lần cuối cùng trong cuộc đời? Anh thậm chí còn chưa đưa cô đi ngắm cây sơn tra nở hoa đỏ như mọi người nói, chưa thấy cô xinh đẹp rực rỡ thế nào trong chiếc áo may bằng thước vải đỏ thắm mà anh tặng, chưa kịp cùng cô sinh một đàn con…

Vì sao cuối cùng, chỉ còn có bi thương ở lại?

Ngàn lời nói chắc cũng không nói đủ diễn tả cảm xúc dạt dào, chỉ cảm thấy rằng đây là một tình yêu đẹp nhất, không phải rực rỡ nhất mà là một tình yêu trong lành nhất cho những tâm hồn xáo động. Nó trong lành như con suối đầu nguồn.

Sơn Tra