Review phim

‘Burning’ – nỗi cô đơn hoang hoải của tuổi trẻ lạc lối

Burning

Dựa theo truyện ngắn Barn Burning của nhà văn Nhật Bản Haruki Murakami, đạo diễn Lee Chang Dong đã dùng ngôn ngữ điện ảnh đặc sắc của mình để kể câu chuyện về tuổi trẻ một cách độc đáo. Burning chứa đầy sự bí ẩn với những khúc mắc không lời giải đáp về sự lạc lõng cô đơn đến tột cùng của tuổi trẻ.

Ở một thành phố nhỏ, nhân vật chính là Jong Soo, một sinh viên tốt nghiệp ngành văn và có ước mơ trở thành một tác gia, nhưng anh phải đối mặt với nhiều khó khăn trong cuộc sống hiện đại. Hằng ngày, Jong Soo phải đi giao hàng để kiếm sống mưu sinh. Một hôm, anh gặp được Hae Mi, một cô gái nghèo có tâm hồn lãng mạn, thích mộng mơ và làm những gì mình muốn. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hai người trở nên thân thiết và thậm chí còn quan hệ với nhau.

Burning

Thế nhưng, sau chuyến đi du lịch tại Châu Phi, Hae Mi đã quen một chàng trai nhà giàu là Ben. Cả ba người thường xuyên có những bữa tiệc nhỏ và trò chuyện với nhau khá thân thiết. Trong một lần, Ben đã tâm sự với Jong Soo về sở thích phóng hỏa các căn nhà kính bị bỏ hoang. Anh ta làm việc đó 2 tháng một lần và có ý muốn đốt căn nhà kính gần nơi ở Jong Soo. Sau lần đó, Jong Soo bị ám ảnh về những điều mà Ben nói, hằng ngày, anh đã kiểm tra tất cả các căn nhà kính. Trong lúc rối trí, Hae Mi lại mất tích. Giờ đây, công việc duy nhất mà Jong Soo theo đuổi là tìm được căn nhà bị đốt và tìm Hae Mi.

Kết phim, khán giả lại đầy to mò khi Jong Soo đến nhà của Hae Mi để viết cuối tiểu thuyết của mình. Liệu rằng, có thật là Hae Mi thực sự biết mất và Jong Soo có đang viết về những niềm căm phẫn của mình để trả thù lại thế giới và về việc anh sẽ giết Ben sau đó.

Burning

Nhìn vào cả ba nhân vật chính, chúng ta thấy được ba kiểu thanh niên điển hình của cuộc sống mới. Một chàng trai nghèo bị dồn nén bởi xã hội, khiến anh ta cảm thấy bản thân kém cỏi, xấu hổ và nhục nhã. Một cô gái nghèo hay mộng mơ, huyễn hoặc về một cuộc sống trong mơ. Một cậu công tử luôn suy nghĩ có đồng tiền là có quyền lực, là dù có làm bất cứ chuyện xấu xa nào cũng không ai dám đụng đến. Ta có thể dễ dàng nhận ra ý nghĩa của cách xây dựng nhân vật như vậy là để phản ảnh phần đông trong số những thanh niên trẻ đang phải đối mặt với tình trạng thất nghiệp tại Hàn. Rồi từ đó, sự tương phản giàu nghèo ngày càng lớn. Ngoài xây dựng tính cách khác biệt, sự tương phản cón được thể hiện một cách trần trụi qua phong thái, thời trang, nhà và xe của Jong Soo và Ben. Cũng nhờ vậy, chúng ta mới có thể thấy được hiện thực chung xã hội bây giờ – tất cả họ đều là những con người thiếu thốn. Thiếu vật chất thừa tình cảm hoặc thừa vật chất nhưng lại thiếu tình người.

Xuyên suốt mạch phim là bầu không khí hững hờ, uể oải theo bám người xem về cả những câu chuyện của Jang Soo và cả mối tình tay ba giữa họ. Burning chứa đầy những hình ảnh tượng trưng, khám phá triệt để những điều khó diễn tả thành lời khi nó dần dần tạo nên sự căng thẳng rõ ràng thông qua một câu chuyện bí ẩn bắt đầu thiêu đốt các nhân vật chính của nó. Bộ phim có những chi tiết khá hoang đường, được nghệ thuật hóa như cảnh Hae Mi lột hết áo múa dưới hoàng hôn hay Jong Soo nhìn tháp truyền hình để thủ dâm. Phải chăng trong tâm hồn của những thanh niên nghèo, luôn chứa đựng những giấc mơ mộng mị.

Burning

Các nhân vật chính trong phim Yoo Ah In (vai Jong Soo), Joen Jong Seo (vai Hae In), Steven Yeun (vai Ben) đã thể hiện rất xuất sắc vị trí của mình trong phim. Các diễn vừa phải và nhập vào từng vai diễn đã giúp các nhân vật nổi bật rõ ràng. Trong phim, toát lên được một Yoo Ah In luôn mệt mỏi, một Jong Seo luôn thấy lạc lõng, một Steven hào hoa, phong nhã như luôn cảm giác cô độc.

Lối nói chuyện có đôi phần kỳ quặc của những nhân vật khiến bộ phim trở nên sâu sắc hơn, khó hiểu hơn, như cuộc đời vốn vậy. Hae In nói về “người đói nhỏ” và “người đói lớn” ở Chậu Phi như chỉ ẩn dụ một điều rằng xã hội luôn có những kẻ đói khát, điểm khác nhau chỉ là ngoại hình mà thôi. Có lẽ những người nghèo khổ, họ đói tiền bạc, thức ăn, chốn ở, những người giàu thì họ lại khát tình cảm, khát sự chân thành. Còn về phía Ben khi nhắc đến nhà kính là nói đến những cô gái trẻ đang đứng bên lề của xã hội, vô dụng và không ai mảy may quan tâm, hay chỉ đơn thuần là nói đến những căn nhà kính như như Jong Soo vẫn hiểu? Mỗi người xem đều sẽ có một câu trả lời cho riêng mình khi xem hết bộ phim nhưng mỗi cách nói, chúng ta đã hiểu được ít nhiều về câu chuyện ẩn dụ này.

Burning

Có thể nói, Burning sở hữu những thước phim đầy chuyện nghiệp. Mỗi thước phim là một ý nghĩa mà đạo diễn muốn chuyển tải đến người xem. Cảnh Hae In khỏa thân múa dưới hoàng hôn, màu sắc của hoàng hôn hôm đó y như những gì mà cô kể về Châu Phi. Mỗi thước phim, mỗi chi tiết đều gắn kết với nhau hết sức chặt chẽ.

Âm thanh trong Burning thật đến mức khiến người xem phải rùng mình. Những bản nhạc, tiếng mưa, những tiếng động nhỏ nhất cũng được trau chuốt một các kỹ lưỡng. Toàn bộ cảnh quay, nội dung và âm thanh, hòa quyện với nhau một cách trọn vẹn. Không thể nào phủ nhận được rằng tiếng bước chân gấp gáp của Jong Soo khi kiểm tra nhà kính hay tiếng nhạc du dương khiến Hae In nhảy múa càng làm tăng lên mạch đập của bộ phim.

Dù không thành công tại phòng vé quê nhà nhưng với cốt truyện nhân văn và nghệ thuật làm phim ấn tượng, Burning đã xuất sắc lọt vào danh sách đề cử Cành Cọ Vàng tại Liên hoan phim Cannes 2018 và đề cử Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất tại Oscar 2019. Những vấn đề mà Burning đặt ra không chỉ có giá trị ở thời điểm hiện tại, mà chắc chắn trong tương lai xa hơn nữa, bộ phim vẫn là một tuyệt phẩm mà cả chuyên gia lẫn công chúng đều phải nghiền ngẫm.

Trần Anh